Giáo Hội Việt Nam

Viết cho vị mục tử nhân lành F0 – Lm. Phêrô Vũ Minh Hùng, chánh xứ Martinô Thị Nghè

Viết cho vị Mục Tử nhân lành!

Lúc này đây nước mắt con nhoè đi khi hay tin Cha trở nặng phải cấp cứu bệnh viện chợ rẫy! Con chỉ biết Cha thời gian ngắn gủi vọng vẹn 2 tháng nay khi Chị Thủy Đặng nhắn tin nói Em giúp Cha xứ Chị với!

Rồi sự gắn kết đó bền mãi bởi Con cảm phục sự hy sinh của Cha dành cho người nghèo quá lớn, một xứ đạo gặp phải bao khó khăn trở ngại mà Cha vẫn tổ chức bếp ăn tình thương với giá 2k ( cái giá mà người nghèo có được cái cảm giác tôn trọng vì ít ra họ bỏ tiền ra mua chứ không phải nhận bố thí)!

Lần bén duyên với Cha đầu tiên là con xin quỹ Feeding A Child’s Hunger Foundation
( Giúp Đỡ Trẻ Em Nghèo Đói) giúp Cha 2000 usd và tiếp sau đó là những chuyến hàng đầy yêu thương, cũng chính từ cuộc điện thoại với Cha mà con gái con nó về Đập heo để góp với Cha mua trứng cho người nghèo và con chạy dài miệt mài với Cha cùng giúp đỡ cho người nghèo !

Con cũng chẳng nhớ con đã đi về với SG yêu thương bao nhiêu chuyến hàng chuyến rau nữa chỉ biết là từ những ngày đầu tiên con làm âm thầm với tiền túi của mình, sau khi cạn tiền thì Chúa lại cách này cách khác gửi ân nhân! Có khi Chúa lại kết nối Con với Em Phú Quý ! Con chẳng biết em là ai , em cũng chẳng biết con là ai mà đều đặn mỗi ngày vẫn chưa sẻ cả tấn rau cho con chia cho các điểm! Thương Nhất là hôm Cha đánh nguyên chiếc xe 16 chỗ sang nhưng chỉ lấy được khoảng 200 kg rau , cả hai Chị Em đều cảm thấy áy náy ngại với Cha, Con luôn nghĩ chỗ cha đông mình phải bù đắp….! Rồi mỗi chuyến hàng con đi ngày một nhiều hơn , hôm con gọi Cha. Cha ơi! nếu như con về Cha 20 tấn rau củ Cha có chỗ chất không!? Cha giúp con chia sẻ đến các nơi khác! Cha hơi ngập ngừng nhưng con đâu biết có lẽ lúc đó Cha đã nhiễm bệnh … Cha nói mấy hôm nay Cha mệt và đuối quá!

Con nói: vậy để con tìm nơi đổ rau rồi con chia Cha nhé! vì con chỉ suy nghĩ đơn giản xe về đêm Cha chắc đang mệt mà thức khuya chờ thì tội quá !

Rồi Sáng Thứ 6 Con lại gọi Cha chia rau, lần này giọng Cha yếu và rất mệt mỏi , Nhưng lại là lần Cha và con nói chuyện lâu nhất!

Cha mất tinh thần ,Cha hụt hẫng hoang mang vì cô bếp trưởng rất giỏi về mọi mặt là người trợ lý ,phụ tá cho Cha biết bao công việc , là bếp trưởng của bếp ăn từ thiện bao năm mới mất vì covid! Con cũng hoang mang theo… Con nói vậy Cha là F1 rồi! Không con ,Cha là F0 ! Con vội hỏi vậy bếp ăn đóng cửa sao Cha!? rồi Cha ổn không… vậy rau tập kết về Cha có được không con sợ Cha mệt… ?Cha nói : có giáo xứ họ lo con! Con cứ chia Cha cử người đi lấy về Chia cho bà con chứ họ tội lắm!

Rồi con cũng vô tâm , chỉ 2 ngày không thăm hỏi Cha mà nay nhận tin Cha trở nặng phải nhập bệnh viện chợ rẫy 99% không qua khỏi … con shock con đau nhói bên ngực trái … sao mình vô tâm , sao lại giữ im lặng khi biết Cha là F0 , mà không tìm biện pháp nào tốt hơn hay chia sẻ tìm ra giải pháp để mọi người cứu Cha sớm hơn!?

Chúa ơi! xin Chúa đoái thương Cứu lấy vị Mục tử nhân lành của Chúa! giáo xứ Martino ấy rất cần đến Cha! người nghèo rất cần đến Cha ! Con xin quý Cha và tất cả mọi người hiệp dâng lời cầu nguyện xin chúa thương cứu lấy Cha và cầu cho dịch bệnh Chấm dứt đau thương và tang thương lắm rồi Chúa ơi! Chúa ơi ! giờ Chúa đang ở đâu ….!? Loài người chúng con cô đơn bơ vơ và bất lực .

Xin anh chị em hiệp thông cầu nguyện cho cha Phêrô Vũ Mình Hùng, Chánh xứ Martinô Thị Nghè, một linh mục của người nghèo, vì người nghèo.

https://www.facebook.com/myduc.pham/posts/4548847578501226?cft[0]=AZU_NjGk9-YhqjLs1b-lhyhpCLxwV-H3jRajd1ymyk0ySL6t7C66eHo6GGrEY9AwbNZZDe26yVxBhHZe52qD4L4d-nVSXvdhEkOng3JiIlWfraKpulpUi0ao1Tb56pHNyXY&tn=%2CO%2CP-R